Bạn chọn gì để đánh dấu tuổi 20?

- Câu chuyện tình nguyện

Khi tôi 20, tôi đã có những lựa chọn táo bạo. Tôi lựa chọn thoát khỏi vùng an toàn của bản thân. Tôi lựa chọn biến 20 thành dấu mốc rực rỡ của tuổi trẻ.

Tuổi 20 – Tôi chọn Tình nguyện quốc tế như một cơ hội để khám phá thế giới

Tôi chọn Ba Lan như một điểm đến ẩn chứa nhiều thú vị bất ngờ.

Và hơn hết, tôi chọn cho mình những ngày sống hết cái sức trẻ này.

tuổi 20

Tuổi 20 – Tôi chọn cho mình sự kiên trì để trưởng thành!

Sau ba lần đăng kí tham gia Tình nguyện quốc tế, tôi cũng đã được chọn. Đến bây giờ, tôi cũng không hiểu sao mình có động lực gì mà có thể kiên nhẫn như vậy. Có lẽ, chỉ một điều duy nhất khiến tôi không từ bỏ, đó là khát khao khám phá và một chút gì đó muốn khẳng định tuổi trẻ của bản thân.

Năm nhất, tôi gặp vấn đề về Tiếng Anh và giải quyết vấn đề còn yếu, tôi bị trượt vòng phỏng vấn với AIESEC. Sang năm thứ 2, tôi trượt vì tôi đã quá nóng vội, mất bình tĩnh khi phỏng vấn. Năm thứ 3 là lần cuối cùng tôi còn cơ hội để đi. Bởi lẽ năm sau tôi làm khóa luận tốt nghiệp rồi, sẽ khó sắp xếp được thời gian. Tôi nhận ra, hai lần thất bại trước không hề đáng buồn. Ngược lại, nó đã giúp tôi hoàn thiện bản thân mình. Cũng là 2 lần tôi dày công tìm hiểu, gặp gỡ những người đi exchange trở về. Tôi có được sự chuẩn bị kĩ càng cho chuyến đi nhiều thử thách của mình.

Tuổi 20 – Tôi chọn cho mình những cuộc gặp gỡ

Là cô bạn người nước ngoài khi vừa đặt chân xuống đất khách.

Chuyến đi này, tôi mang theo 2 chiếc vali cùng 1 balo, 1 vali quần áo đồ dùng và 1 vali quà tặng từ Việt Nam. Trong quá trình bay, tôi để lạc mất chiếc vali đựng quần áo. Trong lúc đang loay hoay chưa biết phải làm thế nào, tôi gặp được một cô bạn người Ba Lan. Cô bạn chỉ cho tôi tìm nơi chịu trách nhiệm tìm đồ bị lạc của hàng khách. Sau đó, khi cô ấy biết rằng tôi không biết tiếng Ba Lan, mà chỉ dẫn ra bến xe bus toàn viết bằng thứ tiếng đó, cô đã đưa tôi ra và cùng đi trên chuyến xe với tôi. Khi đấy, trong ví tôi chỉ có 1 tờ tiền Ba Lan mệnh giá rất lớn, xe bus không đủ tiền trả lại nên không thể mua được vé. Một lần nữa cô ấy lại trả tiền giúp tôi. Tôi chào tạm biệt và không quên tặng cô ấy một món quà từ Việt Nam thay lời cảm ơn. Đến lúc này, tôi nhận ra rằng, cuộc sống còn rất nhiều người tốt xung quanh.

Là một gia đình người Việt cho tôi cái tết nơi xứ người

Tôi đi tình nguyện trong mùa đông, khi Tết Nguyên Đán đã gần kề. Tôi tưởng rằng đó sẽ là một cái Tết xa nhà cô đơn. Nhưng bất ngờ thay, tôi gặp được một gia đình một chú người Việt trong lần đi tìm mua lại đồ dùng cá nhân đã mất. Bất ngờ hơn, gia đình chú ấy lại cùng quê với tôi, còn biết cả bố mẹ tôi nữa. Tôi vui vẻ nhận lời mời đến đón giao thừa cùng gia đình chú. Tết Việt ở Ba Lan, cũng có bánh chưng, cũng có mứt, có giò, có chả… Cái gì cũng có, chỉ không có gia đình ở bên. Giữa lúc giao thừa, chú cho tôi  mượn điện thoại gọi về nhà. Nói chuyện với mẹ, tôi biết bà đang rất nhớ tôi. Bà thương tôi phải đón tết nơi đất khách quê người. Giây phút đó, tôi chợt khóc òa như đứa trẻ. Tôi nhận ra rằng, đi xa thế này mới thấy gia đình quan trọng đến nhường nào. Và tôi thấy mình đã quá may mắn khi được sống không khí Tết ngay tại Ba Lan cùng một đại gia đình người Việt để vơi đi chút nào nỗi nhớ nhà.

Là những đứa trẻ mẫu giáo đáng yêu

Trong dự án, tôi có một tuần cùng các bạn tình nguyện viên khác giới thiệu về văn hóa từng nước cho lũ trẻ. Tôi chọn cho mình bộ áo dài truyền thống, mang rất nhiều những chú chuồn chuồn tre tặng cho lũ trẻ trong ngày đầu tiên. Đến ngày thứ 2, đến lượt tôi giới thiệu về Việt Nam. Tôi thấy trong ánh mắt chăm chú của chúng là sự háo hức khi từng hình ảnh về văn hóa, cuộc sống, những địa danh nổi tiếng của Việt Nam hiện lên trên màn hình. Cứ thế, những ngày sau, lũ trẻ quấn quít cùng chúng tôi. Hết tuần, trước khi chia tay để sang trường khác, tôi đã nhận được rất nhiều những món quà nhỏ.

Chia tay bọn trẻ được hơn hai tuần, tôi nhớ chúng nó quá nên đã về lại ngôi trường ấy. Tôi cố gắng giữ bí mật để tạo cho lũ trẻ một sự bất ngờ. Khi tôi quay lại ngôi trường, đó là buổi trưa, lũ trẻ đang say ngủ. Tôi chầm chậm bước qua từng dãy hành lang, ngắm nhìn những gương mặt đáng yêu đang say giấc. Bỗng một đứa chợt tỉnh dậy nhìn thấy tôi đang đứng ở cửa, liền chạy ra ôm chầm lấy và khóc òa. Tất cả bọn trẻ còn lại cũng thức giấc và chạy ra ôm hôn tôi. Tôi biết bọn trẻ nhớ tôi đến nhường nào. Chuyến đi sẽ chẳng còn ý nghĩa gì khi không được gặp lũ trẻ.

Là một quán phở Việt giữa lòng Berlin – thủ đô nước Đức

Cuối tuần, khi được nghỉ, tôi liền đáp một chuyến máy bay sang Đức để khám phá Berlin. Do đi khá gấp, tôi không kịp đặt phòng. Xác định cho mình một đêm phải ngủ ngoài đường. Máy bay hạ cánh, tôi tranh thủ dạo chơi để còn về ngủ tại sân bay trước khi quá muộn. Nhưng thật tình cờ, tôi gặp được một quán phở Việt có chị chủ cùng những đầu bếp là người Sài Gòn. Khi biết tối nay tôi chưa có chỗ ngủ, chị mời tôi ở lại. Chị hào hứng khi nói chuyện với tôi, nghe tôi kể về những thay đổi của Việt Nam. Có lẽ đã lâu rồi, chị không về thăm quê. Tôi vào bếp cùng nói chuyện với các chú người Việt. Thì ra, cuộc sống của người Việt ở nước ngoài khổ lắm, nhưng họ vẫn cố gắng bám trụ với hi vọng tương lai con cái mình sẽ tốt hơn. Sáng hôm sau, tôi tạm biệt mọi người và tiếp tục tham quan Berlin trước khi trở lại Ba Lan.

Là gặp cô bạn cùng nhà ở Việt Nam dưới bầu trời Tây Ban Nha

Chúng tôi là 2 đứa bạn thân cùng nhà, tham gia 2 chương trình trao đổi ở Ba Lan và Tây ban Nha. Từng đêm trước chuyến đi chúng tôi đã từng thủ thỉ rằng sẽ hẹn gặp nhau ở trời Âu nhưng chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh 2 đứa Việt Nam nhận ra nhau, ôm chầm lấy nhau, nhảy nhót, hò hét giữa sân bay Barcelona như thế.

Ba ngày ở thành phố cảng tôi được nó dẫn đi chơi, đi ăn, được nghe giới thiệu về những tòa nhà nổi tiếng của Antonio Gaudi, thích lắm . Thích nhất là nhìn thấy xe máy, thấy nắng ấm. Có cảm giác như về lại Hà Nội của tôi sau những ngày mùa đông lạnh buốt Ba Lan. Trước khi chia tay, chúng tôi vẫn lại hẹn gặp nhau kể cho nhau nghe về chuyến đi của mình. Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy tuổi trẻ có những điều thật kì diệu. Có lẽ vì chúng tôi chấp nhận bước đi để nhận được những trải nghiệm tuyệt vời như thế.

Có lẽ, một bài viết sẽ không đủ để tôi có thể kể lại cho bạn tất cả những gì trong chuyến đi tình nguyện của mình – chuyến đi đánh dấu một tôi 20 trưởng thành. Nhưng sau nhất, tuổi trẻ là những tháng ngày rong ruổi mọi nơi, để mặc sức khám phá và trải nghiệm, để tích cóp cho mình những mẩu chuyện buồn vui, những kinh nghiệm hữu ích. Để sau này, khi nhớ về những ngày ấy, tôi, bạn, chúng ta có thể bất giác mỉm cười vì những điều đã chọn.

Đó là chia sẻ của bạn Mai Phương – thực tập sinh dự án tình nguyện tại Ba Lan mùa đông năm 2015. Mai phương đã chọn trải qua những thất bại để biết mình kiên trì đến mức độ nào và chọn cho mình cơ hội được trưởng thành, được gặp gỡ mọi người và cảm nhận được tình cảm luôn là điều đáng trân trọng nhất.

 

Còn bạn, bạn sẽ chọn gì để đánh dấu tuổi 20?

Bạn có thể
viết nên câu chuyện tuổi trẻ
của chính mình

ĐĂNG KÝ GLOBAL VOLUNTEER NGAY

Kết thúc tuần 3, tôi có chuyến đi phượt bằng SUV đến Toraja cùng 11 bạn đồng...

Tôi không cô đơn trong những chuyến đi

Tôi bắt đầu bằng ly cà phê nóng trong cái tiết trời giá lạnh của Hà Nội để...

VIẾT VỀ THÁI LAN KHÔNG BAO GIỜ LÀ ĐỦ

Có một nhà triết gia đã từng nói: “Du lịch là để khám phá ra rằng mọi ngư...

CÔNG DÂN TOÀN CẦU: HÒA NHẬP NHƯNG KHÔNG HÒA TAN

Bước Chân Đầu Tiên Ra Thế Giới