Sinh viên Việt Nam làm được, tại sao mày lại không?

- Câu chuyện tình nguyện

 

Chị Nguyễn Vũ Khánh Minh – tình nguyện viên Dự án dạy kỹ năng mềm cho sinh viên trường ĐH IAB – Kazakhstan.

Tôi biết một bệnh của sinh viên Việt Nam là tự ti. Tôi cũng có căn bệnh đó. Cho dù rất nhiều người bảo tôi thừa tự tin, nhưng đôi lúc đứng giữa đám đông, tôi vẫn cảm thấy bé nhỏ, kém cỏi và lạc lõng. Đặc biệt khi tiếp xúc với người nước ngoài. Ví dụ như Đức hay Brazil, Nhật Bản chẳng hạn, tôi thường nghĩ: “Tụi nó đến từ nước phát triển, hẳn phải giỏi lắm!” Nhưng, có một câu chuyện khiến tôi thay đổi.

Trẻ nhất, thì đã sao? Không gì là không thể thưa các cô cậu nước ngoài.

tự ti 1

Tôi có một người bạn tên Nguyễn Vũ Khánh Minh. Bạn ấy từng đi Kazakhstan (Đất nước nằm ở Tây Á, giáp ranh biên giới Trung Quốc và Nga) trong vòng 8 tuần. Trở về, bạn ấy kể những kỷ niệm 1–0–2 bạn có trong lúc làm cô giáo dạy kỹ năng mềm cho sinh viên trường ĐH IAB (International Administration Business Academy) ở thành phố Almaty. Là người trẻ nhất trong lớp nhưng bạn dám đứng “gõ đầu” cho hàng chục sinh viên Kazakhstan cao hơn bạn hai cái đầu. Bạn đưa ra chủ đề để mọi người thảo luận, phản biện, chia sẻ. Một trong những chủ đề bạn đưa ra là: “Với 1$, bạn làm thế nào để gây quỹ trong 3 tiếng?”

Các bạn sinh viên Kazakhstan lập tức nhao nhao phản đối! Hầu hết cho rằng: “KHÔNG THỂ ĐƯỢC!” “Impossible!” Còn có những ý kiến rất… điên rồ như:

  • Mua một tờ giấy đẹp và một cây bút, viết thư cho thần tượng xin gây quỹ.
  • Mua xổ số, rủi ro cao nhưng thu được rất nhiều tiền.
  • Có người hỏi ngược lại Khánh Minh: “Thế thì mày làm bằng cách nào?” (mà mày dám đố tụi tao)

Và khi Minh khẳng định: “Bạn tôi ở Việt Nam đã từng làm được!”, tất cả đều bất ngờ. Minh kể với tôi: “Chắc hẳn tao cũng rất bất ngờ, nếu không tận mắt chứng kiến những đứa nhóc năm 1, năm 2 bằng tuổi tao gây được 1 triệu đồng chỉ từ 20 ngàn bé nhỏ.”

Trước sự ngỡ ngàng của sinh viên Kazakhstan, Khánh Minh bắt đầu kể chuyện. “Đó là khi tổ chức sinh viên tụi tao làm tuyển thành viên …

Tụi tao đưa ra một đề bài cho thí sinh: “Trong 3 tiếng, với 20K, hãy mang về số tiền lớn nhất để giúp gây quỹ cho một dự án.”

Các bạn tân sinh viên đã làm tụi tao sửng sốt. Các bạn không chỉ “think out of the box” mà còn vứt luôn cả cái hộp đi. Một nhóm dùng 20 ngàn mua giấy bìa, dây chỉ màu, làm vòng tay trang trí thật đẹp rồi bán cho người nước ngoài. Hàng trăm dây chỉ màu đã được bán ra trong 3 tiếng, thu về 800 ngàn. Thậm chí có nhóm không thèm sử dụng đến 20 ngàn. Họ làm một buổi concert nho nhỏ, mang nhạc cụ tới đàn hát với nhau trong 3 tiếng và gây quỹ tại công viên 23/9. Cả hội trường im lặng. Sinh viên Kazakhstan im lặng. Chỉ có tao là không.”

tự ti, sinh viên Việt Nam làm được, tại sao mày lại không

Đi xa hơn, tự tin hơn

Tôi may mắn được biết nhiều người bạn từng đi tới Philippin, Indonesia, Malaysia… để trải nghiệm và thay đổi. Qua những câu chuyện họ kể, tôi nhận ra rằng:

“Càng đi xa, những điều chúng ta tưởng đúng, càng bị va đập, đổi thay dữ dội. Càng đi xa, chúng ta càng tự tin vào bản thân mình. Vì chúng ta đã làm được những điều tưởng là không thể.”

Tôi hiểu, tôi và bạn đều có bệnh tự ti. Nhưng chúng ta có thể cùng ngẩng đầu, bước ra khỏi Việt Nam. Để những người từ khắp mọi miền trên thế giới thấy được sắc màu thật sự của tôi và bạn. Khả năng thật sự của chúng ta.

Tôi đang trên con đường biến chuyến đi đó thành hiện thực. Những nền văn hóa va đập và định kiến sẽ nứt vỡ. Để hiểu Việt Nam không kém, chứng minh Việt Nam không tệ. Để tự tin, để tỏa sáng.

Còn bạn? Có lần nào trong đời, bạn đã từng khát khao một chuyến đi đổi thay? Lên đường tình nguyện quốc tế nào!

 

 

 

Bạn có thể
viết nên câu chuyện tuổi trẻ
của chính mình

ĐĂNG KÝ GLOBAL VOLUNTEER NGAY

Kết thúc tuần 3, tôi có chuyến đi phượt bằng SUV đến Toraja cùng 11 bạn đồng...

Tôi không cô đơn trong những chuyến đi

Tôi bắt đầu bằng ly cà phê nóng trong cái tiết trời giá lạnh của Hà Nội để...

VIẾT VỀ THÁI LAN KHÔNG BAO GIỜ LÀ ĐỦ

Có một nhà triết gia đã từng nói: “Du lịch là để khám phá ra rằng mọi ngư...

CÔNG DÂN TOÀN CẦU: HÒA NHẬP NHƯNG KHÔNG HÒA TAN

Bước Chân Đầu Tiên Ra Thế Giới