Tôi không cô đơn trong những chuyến đi

- Câu chuyện tình nguyện

Kết thúc tuần 3, tôi có chuyến đi phượt bằng SUV đến Toraja cùng 11 bạn đồng hành khác. Toraja là một trong bốn khu văn hoá đặc biệt ở phía Nam Sulawesi của Indonesia.

# Liệu tôi còn sống sót trở về không? – ý nghĩ ám ảnh tôi suốt đoạn đường lên đỉnh đón mây sáng sớm.

Trái tim tôi đập phình phịch từ lúc chiếc SUV của tour guide Fitrah chạy lên đường cao tốc và băng thẳng lên vùng cao nguyên. Tôi liên tục hỏi mình “Sao Thu có thể liều đến vậy?”. Đường dốc quanh co, xe chạy rất nhanh và tất cả người ngồi trên xe là những người tôi không hề quen biết. Ý nghĩ “Liệu tôi còn sống sót trở về không?” ám ảnh tôi trong suốt đoạn đường đi. Chiếc SUV liên tục vòng qua vòng lại và các phụ nữ, cô gái đồng hành cùng tôi chỉ nói chuyện với nhau bằng tiếng Bahasa khiến tôi không khỏi chạnh lòng. Họ là người lớn tuổi, có việc làm ổn định và có vẻ lười nói tiếng Anh. Họ không giống như các bạn trẻ trong AIESEC thích nói chuyện, chia sẻ văn hoá để thực hành tiếng Anh. Vậy đó, tôi ban đầu là một cô gái Việt Nam nhỏ tuổi và cô đơn trong hành trình.

# Bắt đầu hoà nhập và thân quen với mọi người

Nếu không có sự khác biệt về ngôn ngữ thì tôi cũng là người Indonesia luôn rồi. 2 chiếc phượt thủ SUV đã chở 12 đồng đội quy tụ từ nhiều nơi khác nhau ở Indonesia. Đó là lần đầu tiên họ đến Toraja giống như tôi. Điều khiến tôi hứng khởi nhất ở chiếc xe còn lại là những chàng trai trẻ trung độ 25 – 30 tuổi. Trong lúc lạnh lẽo ở Tana Toraja thì tôi nhanh chóng làm quen với Aris. Vì Aris cao to và có nét mặt dễ thương nên đã kéo ánh nhìn của tôi ngay từ những phút đầu. Nhưng tôi cũng không để tâm tới anh bạn này cho đến khi 2 đứa đứng ở chỗ ngắm mây sớm và bắt đầu hỏi han nhau nhiều hơn. Aris là dân IT, đã từng tham gia AIESEC, nói tiếng Anh khá và đã từng du lịch sang Việt Nam. Ban đầu thì tôi chỉ biết thế và len lén nhìn vào ánh mắt dễ thương của anh bạn da ngâm, cao to, đẹp trai này. Tiết trời đang lạnh lẽo vậy mà tôi cứ như bị sét đánh bùm bụp. Tôi thầm nghĩ “đây cũng là một nhân tố góp phần cho chuyến đi bớt lẻ loi hơn”.

Biết tôi nói chuyện nhiều với Aris, Fitrah bắt đầu chọc ghẹo tôi. Tôi có nói đùa một câu là ”Tôi muốn tìm một chàng trai như chàng trai trong One call away của Charlie Puth” và hát ngân nga theo mấy câu “I am only one call away. I’ll be there to save the day. Superman got nothing on me” khi nghe bài hát. Sau đó, tôi quên mất. Vậy mà lúc ăn ở nhà hàng, tôi bị Fitrah cặp đôi với Aris cũng vì câu nói đó. Lúc đó tôi đỏ mặt và cười hì hì nói lại “Aris nói với em anh ấy kết hôn rồi”. Vì còn trẻ, hiện trạng độc thân và tự do nên tôi thích nói đùa thế. Nhiều khi tạo ra scandal khiến mọi người vui thì tôi cố gắng bỏ thêm củi vào lửa. Nhưng trong lòng, tình yêu đối với tôi phải là sự nghiêm túc và gắn bó. Tôi vẫn là cô gái nhỏ nhắn, mong ước ngã vào lòng một chàng trai cao to, vạm vỡ. Tình yêu không phải là những chuyến trải nghiệm ngắn ngủi hay hấp tấp, mà phải có sự tích luỹ và xây dựng giữa hai bên. Nên yêu một người nước ngoài với nhiều sự khác biệt trong lối sống và quan điểm là sẽ là một quyết định rất lớn, nhưng cũng có thể xảy ra nếu chúng tôi thật sự là một matching.

# Đêm ở nhà truyền thống Toraja

Tôi dặn lòng phải bỏ quan hết những cảm giác cô đơn, lạc lõng trong thế giới Bahasa để tận hưởng từng phút giây mà tôi đang có.

Đêm ở nhà truyền thống Toraja, các chàng ngự sĩ ở chiếc SUV còn lại đã mua rất nhiều bánh bột chiên. Thấy sân rộng và không khí trong lành nên tôi định bụng sẽ đi dạo một vòng để tẩy rửa não sau một ngày rong ruổi mệt mỏi khắp các địa điểm nổi tiếng ở Toraja. Các anh thấy tôi thì kêu lại bảo ăn thử vài món cho biết. Tôi rất no vào buổi tối hôm đó kể từ sau bữa trưa hậu hĩnh với món Gà Satay và Nasi (cơm) nên không thiết tha ăn thêm vào buổi tối. Tôi từ chối ăn, thì bị các anh bảo “em diet cho bụng anh to à. Nào, ăn thử một miếng cho biết.” Phải nói, đồ ăn ở Indonesia nhiều dầu bột quá nên tôi hơi ngán vì tôi chỉ thích ăn rau, thịt heo, canh và cơm. Ở đây, tôi không thể tưởng tượng được người ta ăn cơm với đậu chiên, khoai tây chiên, bắp chiên gói trong bột, bánh bột chiên. Món nào cũng chiên với nhiều bột, dầu. Mấy ngày đầu tôi muốn khóc vì nhớ canh và rau ở Việt Nam.

Tôi quyết định ngồi xuống tham gia nhóm để tán gẫu chứ không đi vội. Fitrah chọc tôi phải chọn một anh làm người yêu “Faisal, Aris hay Fitrah?”. Tôi cười thầm trong bụng “thôi lỡ gây scandal thì phải làm cho tới, dù sao cũng khiến mọi người vui cười chứ không gì hết”. Các anh có một trận cười ha hả vì tôi với Fitrah pha trò. Tôi bảo Fitrah phải giới thiệu hết điểm mạnh và điểm yếu để tôi có thể quyết định.

Cuộc trò chuyện khiến tôi và các anh thân hơn. Sau đó, tôi xuống sân đi bộ. Trong đầu tôi vẫn ong ong tiếng Bahasa. Chợt một tia sét loé lên trong đầu tôi “thứ tiếng gì mà kinh khủng”. Nếu tôi học Bahasa thì có lẽ khôg ám ảnh như bây giờ vì Bahasa rất dễ phát âm. Tôi học được câu “Aku cinta kamu” (I love you) thì cứ đem ra xài. Mỗi lần tôi nói thì mọi người cứ cười ha hả vì âm thanh phát ra nghe ngồ ngộ.

Aris chạy bộ dưới sân. Anh chàng quyết định chạy ngược với hướng đi của tôi. Tôi định bụng rút lui leo lên lầu, mà thôi cứ đi vài vòng để xem anh chàng này phản ứng thế nào. Mỗi lần Aris đối diện “Hello, I see you again” là con tim tay, chân tôi muốn bủng rủng. Aris hiện lên trước mặt tôi là một người rất bụi, ngầu. Tôi chưa tiếp xúc nhiều nhưng sau lần bị chọc ghẹo thì Aris có vẻ ngại và không dám đi cạnh tôi một cách thân thiết. Tôi vẫn cứ tự nhiên để tiếp xúc với tất cả mọi người,nhưng trong lòng rất thích làm buddy (bạn đồng hành) với Aris vì chỉ có anh chàng này khiến tôi bớt cô đơn thông qua những cuộc trò chuyện bằng tiếng Anh và chụp hình giúp tôi những tấm ảnh thật “deep”.

# Chia tay – mọi người hứa hẹn nhau giữ liên lạc

Aris chìa tay ra bảo tôi hứa gửi postcard khi tôi về Việt Nam. Faisal hẹn tôi khi nào anh có ở Faisal street sẽ gặp lại. Mama Gita và cô Shinta bay về Jakarta và không hẹn ngày gặp lại. Cảnh chia tay là cảnh tượng ướt át nhất. Tôi cũng suýt chút rơi nước mắt vì tiếc cho chuyến đi 2 ngày đã kết thúc quá vội. Viết tới đây, tôi nhớ cô Gita, cô cao và mập kiểu chubby của Mỹ. Ngồi cạnh cô, không ít lần tôi ngủ gục, tựa vào vai và ôm tay của cô ngủ, rồi gọi mama hay ibu (mẹ). Irmay mua rambutan (chôm chôm) cho tôi ăn lúc ngồi ở bờ biển trong mọi người thì ăn sầu riêng. Tuty không hiểu nhiều tiếng Anh nhưng cũng cố gắng giúp tôi trong chuyện ăn uống và chụp hình check-in khi các máy khác bận rộn.

Tôi nhắn tin nhờ Aris chia sẻ ảnh qua email thì chắc tôi sẽ gửi cho anh bạn một cái mail khi tôi về Việt Nam, bắt đầu một năm mới, bắt đầu tuổi 23. Nhắc tới tuổi thì tôi đã sửng sốt vì tôi không còn 22 nữa. Tôi đã tiến thêm một bước tiến, nhưng bao nhiêu dự định, ước mơ vẫn còn đó.

# 03/02 – 04/02/2018  Toraja – South Sulawesi Indonesia và thông điệp cho tôi

  • Chuyến đi Toraja đã cho tôi sức mạnh và niềm tin về sự hoà nhập trong sự khác biệt.
  • Tôi phải là chính tôi ở trước hết.

Sẽ mãi nhớ một cô gái Việt Nam liều lĩnh đến vùng cao nguyên và ở trong một cộng đồng không quen biết ai trước đó.

Bạn có thể
viết nên câu chuyện tuổi trẻ
của chính mình

ĐĂNG KÝ GLOBAL VOLUNTEER NGAY

Tôi bắt đầu bằng ly cà phê nóng trong cái tiết trời giá lạnh của Hà Nội để...

VIẾT VỀ THÁI LAN KHÔNG BAO GIỜ LÀ ĐỦ

Có một nhà triết gia đã từng nói: “Du lịch là để khám phá ra rằng mọi ngư...

CÔNG DÂN TOÀN CẦU: HÒA NHẬP NHƯNG KHÔNG HÒA TAN

“TẠI SAO BỌN EM LẠI PHẢI HỌC TIẾNG ANH, CÔ BI KHÔNG CÓ Ở ĐÂY MÀ!” Đó là ...

“TẠI SAO BỌN EM LẠI PHẢI HỌC TIẾNG ANH, CÔ BI KHÔNG CÓ Ở ĐÂY MÀ!”
Khám phá bản thân khi hoạt động trong các dự án xã hội tại nước ngoài, nhằm đóng góp trực tiếp cho 17 Mục tiêu Phát triển Bền vững của Liên Hiệp Quốc
  • Làm việc tại:
    Trường học, NGO/NPO
  • Lương:
    Không,
  • Thời gian:
    6 - 8 tuần
Đăng ký
Bạn đang tìm kiếm một trải nghiệm thực tập trong môi trường quốc tế chuyên nghiệp? Global Talent đang đợi bạn với hàng ngàn cơ hội đa dạng!
  • Làm việc tại:
    Công ty, Tập đoàn
  • Lương:
  • Thời gian:
    6 - 78 tuần
Đăng ký
Hứng thú với môi trường khởi nghiệm thực thụ khi làm việc tại các start-up nước ngoài? Global Entrepreneur chính là trải nghiệm bạn đang tìm kiếm!
  • Làm việc tại:
    Công ty khởi nghiệp
  • Lương:
    Không
  • Thời gian:
    6 - 12 tuần
Đăng ký
Đóng góp sức trẻ trong các dự án xã hội do AIESEC tổ chức ngay tại địa phương để có cơ hội làm việc cùng các tình nguyện viên quốc tế
  • Làm việc tại:
    Trường học, NGO/NPO
  • Lương:
    Không
  • Thời gian:
    6 - 12 tuần
Đăng ký
Nơi người trẻ đưa ra những sáng kiến để thực hiện 17 Mục tiêu Phát triển Bền vững của Liên Hiệp Quốc dưới sự hỗ trợ của AIESEC - “Youth 4 Global Goals”
  • Hình thức:
    Diễn đàn
Đăng ký