Có những yêu thương đang chờ đợi tôi!

- Câu chuyện tình nguyện

Tôi là Huỳnh Ngọc Thạch Thảo – cựu sinh viên Đại học Mở vừa trở về được hai tuần sau chuyến đi tình nguyện. Một tháng trước ngày đi Indonesia, tôi vẫn đang loay hoay đăng kí dự án thực tập ở nước ngoài của New Zealand. Có lẽ lúc này tôi sẽ đang ở đó… nếu tôi không bị lừa. Theo học ngoại ngữ, tôi luôn mơ ước được ra nước ngoài để trải nghiệm cuộc sống mà tôi học trên sách vở. Vậy nên, bị lừa đối với tôi không chỉ là mất tiền mà còn là mất đi cơ hội và mất đi ước mơ. Suốt một tháng trời, tôi như lạc vào một mê cung bất tận, đi mãi mà chẳng có lối ra. Thất vọng, đau khổ, bế tắc. Tôi như phát điên lên. Tôi cần làm một điều gì đó! Tôi tìm thấy chương trình “Công Dân Toàn Cầu” và tôi lên đường.

 

Đến Indonesia, tôi bị chuyển nhầm dự án. Khi các thực tập sinh trong dự án “Light up” mà tôi tham gia đã trở nên thân thiết với nhau như gia đình, tôi lại là người lạ. Nhà của họ chỉ cần bước vài bước là có thể tới thăm nhau, tôi lại ở nơi mà chỉ có thể đi xe mất cả tiếng mới đến nơi. Lúc sau, tôi có được chuyển lại, các bạn cũng dành nhiều tình cảm cho tôi nhưng tôi biết tình cảm của họ dành cho tôi không thể bằng được tình cảm của họ dành cho nhau. Và chắc tôi sẽ cô đơn lắm…nếu tôi không có CaCa.

Công việc của tôi ở Indonesia là dạy học và giới thiệu văn hóa Việt Nam ở một trường học. CaCa là con gái của chị hiệu trưởng ngôi trường đó. CaCa rất thương tôi, thường hay ôm tôi và chỉ cho tôi cái này cái kia, lúc nào đi chung xe cũng chỉ ngồi với tôi. Còn với tôi, CaCa cũng là một người bạn thật đặc biệt. Tôi còn nhớ cái đêm hai chị em dắt tay nhau đi qua khu nhà bị bỏ hoang, tôi hỏi CaCa có sợ không  và câu trả lời của CaCa khiến tôi không thể nào quên: “CaCa sợ lắm nhưng bây giờ thì hết rồi vì đã có chị ở bên.” Và hai chị em lại dắt tay nhau đi. Ánh trăng phủ lấy con đường chúng tôi đi, lấp lánh. Và trong tim tôi, cảm giác hạnh phúc cũng đang lan tỏa ra như vậy. Trong giây phút ấy, tôi cảm thấy như một siêu anh hùng với nhiệm vụ bảo vệ bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy tay mình, thật lớn lao. Tôi nói rằng, cuộc sống này công bằng lắm, mất cái này thì được cái kia. Không có những người bạn thực tập sinh thân thiết nhưng tôi có CaCa, thế là đủ rồi.

Ngày đầu tiên tôi dạy học, bọn trẻ chỉ ngồi im lắng nghe, chắc vì chúng ngại người lạ. Ngày thứ hai, thứ ba, vẫn thế. Và cứ thế một tuần trôi qua, mặc cho tôi nói gì trên lớp, bọn trẻ vẫn không phản ứng lại. Tại  saochúng không hiểu tôi nói, hay đúng hơn là chúng không đủ hứng thú để mà muốn hiểu?Chẳng lẽ cứ để như vậy mãi? Tôi phải thay đổi phương pháp.

Tôi bắt đầu tiết học bằng những trò chơi thú vị thay vì những bài giảng. Tôi kể cho chúng nghe ngày còn bé tôi hay ăn cái gì, chơi cái gì, đi những đâu vào các dịp lễ Tết. Việt Nam trong bài giảng của tôi đã hiện lên như thế, tươi màu những kỉ niệm và thấm đẫm những yêu thương thuở ấu thơ. Rồi tôi tổ chức cho bọn trẻ nấu ăn, vẽ tranh, làm các đồ thủ công nhỏ xinh. Đối với những đứa trẻ tuổi mới lớn, tôi hay hỏi chúng về những rung động đầu đời của chúng cũng như kể chúng nghe về chuyện tình cảm thời học sinh của tôi. Khoảng cách giữa bọn trẻ với tôi cứ dần thu hẹp lại, chúng trở nên thân thiện hơn, cởi mở hơn. Tôi nghĩ rằng đối với những đứa trẻ ấy, tôi không chỉ là một cô giáo mà đã trở thành một người bạn, người chị.

Ngày tôi mới đến, bọn trẻ chẳng biết gì nhiều về Việt Nam, chúng cứ gọi tôi nào là Trung Quốc, nào là Thái Lan, nào là Nhật Bản. Ngày tôi đi, chúng gọi tôi là Việt Nam. Sáu tuần trôi qua để đổi lấy 2 chữ “Việt Nam” này, với tôi thế là đủ. Nhưng bọn trẻ cho tôi nhiều hơn thế.

Có những em bé khi tan học còn quay lại ôm tôi một cái rồi mới chịu về, những em bé bẽn lẽn xin được chụp hình với tôi và hôn lên má tôi, về cậu nhóc chỉ mới 14 tuổi mà đã lo lắng sợ tình cảm của mình bị gia đình ngăn cản và viết những bức thư tình đầy lỗi chính tả, rồi còn nói tôi khi nào về Việt Nam nhất định không được quên câu chuyện tình của cậu bé. Tôi về Việt Nam, bọn trẻ vẫn gửi tin nhắn hỏi thăm tôi có khỏe không, có nhớ chúng không.  Trong lòng tôi cũng đã coi bọn trẻ như những đứa em thân thiết mà tôi không nỡ rời xa từ lúc nào.

*******

Tôi luôn cảm thấy tiếc, không phải vì đã đi, mà vì đã không đi sớm hơn. Giá như tôi biết sớm hơn, đi sớm hơn, có lẽ cuộc đời tôi sẽ khác nhiều lắm. Tôi nghĩ rằng khi còn trẻ, nếu làm được gì thì hãy cứ làm, đừng để khi lớn rồi phải từ bỏ tất cả để quay lại từ đầu. Đó cũng là những điều mà tôi muốn nói với chính mình. Tôi đã đi, để trải nghiệm, để yêu thương, để nắm lấy một bàn tay giữa đêm tối, để đón nhận những tình cảm trong trẻo của lũ trẻ dành cho một cô giáo nước ngoài chỉ dạy chúng sáu tuần.

Tôi tự hỏi, ở một phương trời xa xôi nào đó, phải chăng cũng có những bàn tay đang chờ được nắm lấy, có những tình cảm rất trong trẻo đang chờ được trao đi? Có những yêu thương khác đang chờ đợi tôi phía trước…[:]

Bạn có thể
viết nên câu chuyện tuổi trẻ
của chính mình

ĐĂNG KÝ GLOBAL VOLUNTEER NGAY

Tôi bắt đầu bằng ly cà phê nóng trong cái tiết trời giá lạnh của Hà Nội để...

VIẾT VỀ THÁI LAN KHÔNG BAO GIỜ LÀ ĐỦ

Có một nhà triết gia đã từng nói: “Du lịch là để khám phá ra rằng mọi ngư...

CÔNG DÂN TOÀN CẦU: HÒA NHẬP NHƯNG KHÔNG HÒA TAN

Đó là lời nhắn của thầy giáo người Thái hỗ trợ bạn Dương Ngọc Trâm tron...

“TẠI SAO BỌN EM LẠI PHẢI HỌC TIẾNG ANH, CÔ BI KHÔNG CÓ Ở ĐÂY MÀ!”
Khám phá bản thân khi hoạt động trong các dự án xã hội tại nước ngoài, nhằm đóng góp trực tiếp cho 17 Mục tiêu Phát triển Bền vững của Liên Hiệp Quốc
  • Làm việc tại:
    Trường học, NGO/NPO
  • Lương:
    Không,
  • Thời gian:
    6 - 8 tuần
Đăng ký
Bạn đang tìm kiếm một trải nghiệm thực tập trong môi trường quốc tế chuyên nghiệp? Global Talent đang đợi bạn với hàng ngàn cơ hội đa dạng!
  • Làm việc tại:
    Công ty, Tập đoàn
  • Lương:
  • Thời gian:
    6 - 78 tuần
Đăng ký
Hứng thú với môi trường khởi nghiệm thực thụ khi làm việc tại các start-up nước ngoài? Global Entrepreneur chính là trải nghiệm bạn đang tìm kiếm!
  • Làm việc tại:
    Công ty khởi nghiệp
  • Lương:
    Không
  • Thời gian:
    6 - 12 tuần
Đăng ký
Đóng góp sức trẻ trong các dự án xã hội do AIESEC tổ chức ngay tại địa phương để có cơ hội làm việc cùng các tình nguyện viên quốc tế
  • Làm việc tại:
    Trường học, NGO/NPO
  • Lương:
    Không
  • Thời gian:
    6 - 12 tuần
Đăng ký
Nơi người trẻ đưa ra những sáng kiến để thực hiện 17 Mục tiêu Phát triển Bền vững của Liên Hiệp Quốc dưới sự hỗ trợ của AIESEC - “Youth 4 Global Goals”
  • Hình thức:
    Diễn đàn
Đăng ký